“Gió lặng mây tan, non cao chung màu trời biếc. Theo dòng trôi dạt, chẳng màng đông tây. Từ trước đến nay, chúng ta luôn là những kẻ theo đuổi giấc mơ, như một lữ khách không biết mỏi mệt, giữa thế gian huyên náo này đuổi theo danh lợi, đuổi theo tình cảm, và đuổi theo sinh mệnh. Mãi đến một ngày bỗng nhận ra mây ngừng bay, mưa ngừng rơi, mới vỡ lẽ, thứ người và ta thực sự cần chỉ là đơn sơ và an định.”#hạ_băng_chi